Sự tích rét nàng bân
Ngày xưa, khi đất trời còn gắn bó mật thiết với những câu chuyện thần tiên, người ta truyền tai nhau về một nàng tiên tên là Bân – con gái của Ngọc Hoàng. Nàng không nhanh nhẹn, khéo léo như các chị em, mà vụng về, chậm chạp. Nhưng cũng chính vì thế mà nàng lại được cha mẹ thương yêu hơn cả. Nàng Bân có chồng là một người lính phải đi chinh chiến nơi xa. Mỗi khi đông về, gió lạnh thấu xương, nàng lại nhớ chồng da diết. Một ngày nọ, nàng quyết định tự tay đan cho chồng một chiếc áo ấm. Thế nhưng, vì đôi tay vụng về, nàng bắt đầu đan từ những ngày đầu đông mà vẫn không xong. Mũi len thì rối, sợi chỉ thì lạc, hết ngày này qua ngày khác, chiếc áo vẫn chưa thành hình. Khi nàng vừa hoàn thành xong chiếc áo, thì cũng là lúc mùa xuân đã về, nắng ấm tràn khắp nhân gian. Nàng ôm chiếc áo trong tay, lòng buồn bã. Bao công sức, bao tình cảm, giờ đây dường như trở nên vô ích vì trời đã hết lạnh. Trên thiên đình, Ngọc Hoàng nhìn thấy nỗi buồn của con gái, liền động lòng thương. Người bèn sa...